văn lang âu lạc

Bách khoa toàn thư phanh Wikipedia

Tên gọi Việt Nam Map of Vietnam showing the conquest of the south (nam tiến thủ, 1069-1757).
2879–2524 TCN Xích Quỷ (truyền thuyết)
2524–258 TCN Văn Lang
257–179 TCN Âu Lạc
204–111 TCN Nam Việt
111 TCN–40 CN Giao Chỉ
40–43 Lĩnh Nam
43–203 Giao Chỉ
203–544 Giao Châu
544–602 Vạn Xuân
602–679 Giao Châu
679–757 An Nam
757–766 Trấn Nam
768–866 An Nam
866–967 Tĩnh Hải quân
968–1054 Đại Cồ Việt
1054–1400 Đại Việt
1400–1407 Đại Ngu
1407–1427 Giao Chỉ
1428–1804 Đại Việt
1804–1839 Việt Nam
1839–1945 Đại Nam
1887–1954 Đông Dương
(Bắc/Trung/Nam Kỳ)
từ 1945 Việt Nam
Bản khuôn mẫu chủ yếu
Sinh vật toan danh
Lịch sử Việt Nam
  • x
  • t
  • s
Loạt bài
Lịch sử Đông Nam Á
Bản đồ dùng Đông Nam Á
Bản đồ dùng Đông Nam Á

Đông Nam Á thời chi phí sử

Bạn đang xem: văn lang âu lạc

Những nền văn minh đầu tiên
   Văn hóa Đông Sơn
   Văn hóa Sa Huỳnh
   Văn hóa Óc Eo
   Văn hóa Mã Lai
   Văn hóa Java
   Văn hóa Môn - Khmer
Các quốc gia đầu đầu tiên


   Xích Quỷ (2879TCN - 2524TCN)
   Văn Lang (2524TCN - 258TCN)
   Âu Lạc (258TCN-208TCN)
   Lâm Ấp (192 - 605)
   Phù Nam (1 - 630)
   Chân Lạp (550 - 717)
   Dvaravati (TK 6 - TK 11)
   Malayu (TK 4 - TK 7)
   Langkasuka (TK 4 - TK 7)
   Pan Pan (TK 4 - TK 7)
   Sailendra (732 - thân mật TK 9)
   Medang (giữa TK 9 - 1049)
   Pyu (TK 3 - TK 9)
   Hariphunchai (TK 8 - TK 13)

Các vương quốc phong loài kiến hình thành
   Đại Việt (938 - 1887)
   Chăm Pa (TK 7 - 1693)
   Vương quốc Khmer (877 - 1863)
   Pagan (TK 9 - TK 13)
   Sukhothai (1238 - 1448)
   Ayutthaya (1351 - 1767)
   Lan Na (1254 - TK 17)
   Lan Xang (1353 - TK 18)
   Kediri (1049 - 1221)
   Majapahit (1293 - 1527)
   Srivijaya (TK 8 - TK 13)
   Melaka (1402 - 1511)
Giao lưu về văn hóa truyền thống - tôn giáo
   Phật giáo đại quá
   Phật giáo tè quá
   Hindu giáo
   Hồi giáo
   Công giáo
   Ảnh tận hưởng của nén Độ
   Ảnh tận hưởng của Trung Hoa
Thực dân hóa kể từ Châu Âu
   Thuộc địa Hà Lan
   Thuộc địa Bồ Đào Nha
   Thuộc địa Anh
   Thuộc địa Tây Ban Nha
   Thuộc địa Pháp
Các trào lưu dân tộc bản địa thời điểm đầu thế kỷ 20
Đông Nam Á hiện nay nay

Xem thêm

  • Lịch sử Brunei
  • Lịch sử Campuchia
  • Lịch sử Đông Timor
  • Lịch sử Indonesia
  • Lịch sử Lào
  • Lịch sử Malaysia
  • Lịch sử Myanmar
  • Lịch sử Philippines
  • Lịch sử Singapore
  • Lịch sử Thái Lan
  • Lịch sử Việt Nam
sửa

Văn Lang (chữ Hán: 文郎) là nước non thứ nhất vô lịch sử vẻ vang nước ta thống trị vị những Vua Hùng, ứng với những thời kỳ văn hóa truyền thống Đông Sơn, Phùng Nguyên, Gò Mun và Đồng Đậu. Lãnh thổ nước non Văn Lang bao gồm một trong những phần Trung Quốc, Bắc Sở và Bắc Trung Sở thời nay. [1][2]

Tên gọi[sửa | sửa mã nguồn]

Theo GS. Trần Quốc Vượng [3] vô truyền thống cuội nguồn của những người Mường, tổ tiên của mình là nhì con cái chim KlangKlao. Văn Lang, Gia Ninh, Mê Linh... là cơ hội hiểu giờ Việt của Klang, Blang, Bling, Mling... đều chỉ loại chim rộng lớn. Cách phân tích và lý giải này phù phù hợp với hình tượng chim Lạc và người nhảy múa khoác bộ quần áo vị lông chim bên trên những rỗng đồng Việt Nam; hoặc cả những tên thường gọi chữ Hán về sau như: Bạch Hạc (chim hạc trắng), Chu Diên (diều hâu đỏ), Ô Diên (quạ đen), Hồng Bàng chỉ loại chim nước rộng lớn nằm trong bọn họ Diệc...

Sử liệu[sửa | sửa mã nguồn]

Sử ký Tác ẩn [4] ghi chép thời Đường: "Quận Giao Chỉ đem ruộng Lạc... người Lạc. Có những chức Lạc Vương, Lạc Hầu, những thị trấn tự động bịa đặt chức Lạc Tướng treo ấn đồng dải xanh rì..."

Cựu Đường thư[5], cỗ chủ yếu sử ghi chép thời ngôi nhà Hậu Tấn: "Đất quận Giao Chỉ vô cùng phì nhiêu, xưa đem quân trưởng là Hùng Vương, phụ tá là Hùng Hầu"

Trong cơ chữ Hùng (雄) và Lạc (雒) ghi chép tương tự nhau, dễ dàng lầm lẫn. Như vậy Hùng Vương cũng chính là Lạc Vương, Hùng Hầu là Lạc Hầu hoặc Hùng Điền (ruộng Hùng) cũng chính là Lạc Điền (ruộng Lạc).

Thái Bình Ngự Lãm [6], cuốn sách địa lý ghi chép thời ngôi nhà Tống: "Phong Châu tức quận Thừa Hóa. Xưa là nước Văn Lang, đem sông Văn Lang."

Bộ sử Đại Việt sử lược [7] ghi chép thời Trần: Hùng Vương thứ nhất là kẻ ở cỗ Gia Ninh, người sử dụng thuật ảo ảnh quy phục những cỗ không giống vào tầm khoảng đời Chu Trang Vương (696 - 682 TCN). Quốc hiệu và kinh thành đều là Văn Lang, truyền 18 đời, từng đời trị vì như thế khoảng chừng 24 năm.

Xem thêm: Những thông tin chính về livescore - kết quả bóng đá trực tuyến

Đại Việt sử ký toàn thư [1] ghi chép thời Lê: Hùng Vương thứ nhất là con cái của Lạc Long Quân và Âu Cơ, con cháu Kinh Dương Vương (vua nước Xích Quỷ vào tầm khoảng năm 2879 TCN). Quốc hiệu là Văn Lang, đóng góp đô ở Phong Châu. Theo thuyết này thì từng đời ít nhất 131 năm, bởi vậy nên hiểu là 18 chi (nhánh) hoặc 18 vương vãi triều.

Tóm lại, nước Văn Lang và những Vua Hùng được biên chép sơ lược vô chủ yếu sử Trung Quốc, còn ở nước ta thì chép cụ thể rộng lớn và nặng trĩu tính truyền thuyết rộng lớn. Tuy đem một vài điểm khác biệt tuy nhiên tựu trung lại, những điển tích cổ này đều xác minh nước non Văn Lang thực sự đem tồn bên trên. Viện khảo cổ học tập [8] xác nhận thời đại Hùng Vương là đem thiệt vô lịch sử vẻ vang nước ta.

Nhà nước này tồn bên trên cho tới năm 258 TCN thì bị An Dương Vương sáp nhập vô nước Âu Lạc.

Địa lý[sửa | sửa mã nguồn]

Nước Văn Lang toạ lạc bám theo truyền thuyết [1][9]: đông đúc giáp biển cả Nam Hải (biển Đông), tây cho tới Ba Thục, bắc cho tới hồ nước Động Đình và phái nam giáp nước Hồ Tôn. Các sách đều thống nhất đem 15 cỗ tuy nhiên chép không giống nhau, đa phần góp nhặt kể từ thương hiệu những quận thị trấn thời Bắc nằm trong và chỉ chứa đựng phần Lưỡng Quảng của Trung Quốc.[2] Việc ghi chú những địa điểm cổ bám theo bạn dạng đồ dùng thời nay vẫn tồn tại tranh giành cãi.

Lĩnh Nam chích

quái [9]

Đại Việt Sử Ký toàn thư [1] - theo

Cương mục[10] và Trần Trọng Kim [11]

Việt Sử Lược [7]

- bám theo Đào Duy Anh[2]

Xem thêm: seo content là gì seo hot

Có 08 cỗ mang tên gọi tương tự nhau vô cả 03 sách:
Việt Thường (越裳) Việt Thường - Thuận Hóa ? Việt Thường Thị (có Loa Thành) - Hà Tĩnh ?
Văn Lang (文郎) Văn Lang - Xứ Đoài Văn Lang - Xứ Đoài
Giao Chỉ (交趾) Giao Chỉ - Thăng Long và Sơn Nam Giao Chỉ - Thăng Long và Sơn Nam
Vũ Ninh (武寧) Vũ Ninh - Kinh Bắc Vũ Ninh - Kinh Bắc
Cửu Chân (九真) Cửu Chân - Thanh Hóa Cửu Chân - Thanh Hóa
Hoài Hoan (懷驩) Hoài Hoan - Nghệ An Hoài Hoan - Nghệ An
Ninh Hải (寧海) Ninh Hải - Quảng Yên Ninh Hải - Quảng Đông (Trung Quốc)
Lục Hải (陸海) Lục Hải - Lạng Sơn Lục Hải - Hải Ninh (Quảng Yên + Lạng Sơn)
Các cỗ tên thường gọi không giống nhau (cùng sản phẩm ko chắc hẳn rằng nằm trong chỉ 1 bộ):
Dương Tuyền (陽泉) Dương Tuyền (陽泉) - Xứ Đông Thang Tuyền (湯泉) - Quảng Tây (Trung Quốc)
Phúc Lộc (福祿) Phúc Lộc (福祿) - Xứ Đoài Gia Ninh (嘉寧) - Xứ Đoài
Chu Diên (朱鳶) Chu Diên (朱鳶) - Xứ Đoài Tân Xương (新昌) - Xứ Đoài
Tượng Quận (象郡) Cửu Đức (九德) - Hà Tĩnh Cửu Đức (九德) - Nghệ An
Chân Định (真定) Vũ Định (武定) - Thái Nguyên, Cao Bằng Quân Ninh (軍寧) - Thanh Hóa
Nhật Nam (日南) Tân Hưng (新興) - Hưng Hóa, Tuyên Quang Nhật Nam (日南) - Thuận Hóa
Quế Lâm (桂林) Bình Văn (平文) - ko rõ ràng ở đâu Bình Văn (平文) - ko rõ ràng ở đâu

Tổ chức[sửa | sửa mã nguồn]

Một số ý kiến [12][13] coi nước non Văn Lang là một trong những tổ chức triển khai "siêu làng", mạnh về tính chất link, yếu hèn về tính chất giai cấp cho.

Đứng đầu nước non là Hùng Vương (hoặc Lạc Vương), bên dưới đem những quan lại Lạc Hầu (văn) và Lạc Tướng (võ) làm chủ những cỗ (15 bộ). Dưới nữa là những quan lại Bồ Chính làm chủ từng chống nhỏ (làng). Con trai vua gọi là Quan Lang, phụ nữ vua gọi là Mỵ Nương. Tôi tớ phái nữ gọi là xảo, phái nam gọi là xứng, kẻ bề bên dưới gọi là hôn.

Kinh tế[sửa | sửa mã nguồn]

Nhà nước Văn Lang tiếp tục đem những sự trả biến hóa về kinh tế tài chính được xác lập qua quýt khảo cổ học[14] gồm:

  1. Hoạt động khai quật (săn bắt heo rừng, tấn công cá...) tiếp tục lùi về loại yếu
  2. Nghề trồng lúa nước lưu giữ vị thế ngôi nhà đạo
  3. Nghề đúc đồng vô cùng trở nên thạo
  4. Nghề luyện Fe tiếp tục vạc triển
  5. Các nghề ngỗng tay chân như đan, mạng, mộc, gốm đều phải sở hữu nhằm đáp ứng nhu cầu nhu yếu cuộc sống đời thường.

Văn hóa[sửa | sửa mã nguồn]

Ẩm thực[sửa | sửa mã nguồn]

  • Bánh chưng và bánh giầy: phổ cập qua quýt sự tích Lang Liêu [15], thực hiện kể từ lá dong, gạo nếp, đỗ xanh rì và thịt heo. Theo GS. Trần Quốc Vượng [16] thì bánh chưng nguyên vẹn thủy tương tự bánh tét (bánh tày). Theo tín ngưỡng phồn thực của những người Việt thì bánh chưng biểu tượng mang lại dương vật và bánh giầy là âm vật. Còn tư tưởng bánh chưng hình vuông vắn biểu tượng mang lại khu đất, bánh giầy hình trụ biểu tượng mang lại trời là gia nhập kể từ Trung Quốc.
  • Gói đất: là phong tục kết duyên trước lúc đem sự tích trầu cau, bám theo Chích quái: [9] "việc thơm thú thân mật phái nam phái nữ lấy gói khu đất thực hiện đầu, tiếp sau đó mới nhất giết mổ trâu dê thực hiện đồ dùng lễ, lấy cơm trắng nếp nhằm nhập chống nằm trong ăn, tiếp sau đó mới nhất trở nên thân". Hiện ni ở vùng Lập Thạch, Vĩnh Phúc vẫn tồn tại tục ăn khu đất.[17] Đó là những miếng đá non white color, được khơi kể từ chừng thâm thúy 5-20 m. Ban đầu là những tảng xám nâu mùi hương bùn, tiếp sau đó chặt nhỏ, rước phơi bầy thô và nướng rồi hương thụ.
  • Rượu nếp và cơm trắng lam: bám theo Chích quái quỷ [9] "Đất tạo ra được rất nhiều gạo nếp, lấy ống tre tuy nhiên thổi cơm""lấy cốt gạo thực hiện rượu". Dường như còn tồn tại những phụ gia như: muối bột thực hiện kể từ rễ gừng, mắm thực hiện kể từ cá tôm...

Phong tục[sửa | sửa mã nguồn]

  • Xăm mình: khi kể từ rừng núi xuống sông ngòi tấn công cá, thông thường bị kí thác long thực hiện sợ hãi nên người Việt đem tục xăm những hình thủy quái quỷ bên trên khung người.[9] Tục này cho tới đời vua Trần Anh Tông thì không thể đề xuất nữa và tiếp sau đó thì mất mặt dần dần.[18]
  • Tính nằm trong đồng: bám theo Chích quái quỷ [9] khi "trong ngôi nhà đem người bị tiêu diệt thì giã cối thực hiện mệnh lệnh, nhằm người phụ cận nghe giờ cho tới cứu vớt giúp". Theo Lịch triều [19] thì "vua tôi nằm trong chuồn cày, phụ thân con cái tắm công cộng sông ko phân chia số lượng giới hạn, ko phân biệt quyền uy, loại bậc"

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a b c d Ngô Sĩ Liên, Đại Việt sử ký toàn thư, quyển I, kỷ Hồng Bàng thị.
  2. ^ a b c Đào Duy Anh (1964), Đất nước nước ta qua quýt những đời, Nhà xuất bạn dạng Khoa học tập, trang 13-16
  3. ^ Trần Quốc Vượng (1970), Từ truyền thuyết, ngữ ngôn cho tới lịch sử vẻ vang. Hùng Vương dựng nước, tập dượt I. Nhà xuất bạn dạng Khoa học tập Xã hội
  4. ^ Tư Mã Trinh, ghi chú cuốn Sử ký Tư Mã Thiên, cũng gọi là Sử ký Sách ẩn, quyển 113, Nam Việt liệt truyện, 53
  5. ^ Lưu Hú (945), Cựu Đường thư, quyển 41, Chí 21, Địa lí 4
  6. ^ Lý Phường (977-983), Tỉnh Thái Bình Ngự Lãm, quyển 18, chương Châu quận, đạo Lĩnh Nam
  7. ^ a b Trần Quốc Vượng dịch, Việt sử lược, quyển I, trang 17-19
  8. ^ Viện Khảo cổ học tập (1973). Hùng Vương dựng nước, tập dượt III. Nhà xuất bạn dạng Khoa học tập Xã hội, trang 71.
  9. ^ a b c d e f Lĩnh Nam chích quái, quyển I, Truyện Hồng Bàng. Bản dịch Lê Hữu Mục (1960) Nhà sách Trí Đức, TP.Sài Gòn, trang 43
  10. ^ Quốc sử quán triều Nguyễn, Cương mục, Tiền Biên, quyển I
  11. ^ Trần Trọng Kim (1920), Việt Nam sử lược, Thượng cổ thời đại, Họ Hồng Bàng
  12. ^ Hà Văn Tấn (1987), Làng, liên thôn và siêu thôn. Mấy yếu tố về phương pháp, Tạp chí Khoa học tập, Đại học tập Tổng thích hợp thủ đô, số 1
  13. ^ Nguyễn Minh Tuấn (2007), Nhà nước Văn Lang - nước non siêu thôn, Tạp chí Khoa học tập, Đại học tập Quốc gia thủ đô, thường xuyên san Kinh tế - Luật, Tập 23, Số 3.
  14. ^ Viện Khảo cổ học tập (1973), Sđd, trang 144-150
  15. ^ Lĩnh Nam chích quái (1960) Sđd, trang 58
  16. ^ GS. Trần Quốc Vượng. Triết lý bánh chưng, bánh giầy. Trong Cõi. Nhà xuất bạn dạng Hội ngôi nhà văn (2014)
  17. ^ Báo năng lượng điện tử VnExpress (29 mon 6 năm 2005). “Tục ăn khu đất ở Lập Thạch, Vĩnh Phúc”. vnexpress.net.
  18. ^ Toàn thư, sđd, quyển VI, kỷ Nhà Trần, Anh Tông Hoàng Đế.
  19. ^ Phan Huy Chú, Lịch triều hiến chương loại chí, Nhà Xuất bạn dạng giáo dục và đào tạo, 2006, tập dượt 1, trang 220.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Wikimedia Commons nhận thêm hình hình họa và phương tiện đi lại truyền đạt về Văn Lang.
  • Văn Lang bên trên Từ điển bách khoa Việt Nam
  • Van Lang (legendary kingdom, Vietnam) bên trên Encyclopædia Britannica (tiếng Anh)